Tôi như điện vì ám ảnh bởi mối tình đầu, tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ khi mỗi lần họp hay làm việc chung với sếp, lúc ấy tim tôi cứ đập hối hả.
Năm nay tôi 29 tuổi, đang làm điều dưỡng của bệnh viện. Cách đây tám năm tôi có yêu Hiếu, mối tình đầu của tôi. Chúng tôi yêu nhau sâu đậm. Cả hai gia đình đều thỏa nguyện vì chúng tôi rất đẹp đôi. Vậy mà mọi thứ trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng khi anh đột ngột qua đời vì tai nạn giao thông. Đau đớn hơn là khi đó tôi tận mắt chứng kiến anh ra đi như thế nào. Tôi đã ngất đi vì sợ hãi. Suốt nhiều năm trời, hình ảnh thê thảm của anh luôn hiện về trong giấc mơ của tôi và cả trong những lúc tôi nhớ về anh.
Sau khi anh ra đi, tôi mất một thời gian dài để điều trị tâm lí. Khi mọi thứ dần ổn định, tôi đi làm và cố gắng giữ thăng bằng cho cuộc sống của mình. Hơn năm năm sau tôi mới kết hôn, chồng tôi làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng. Hai vợ chồng cũng đã có một cháu trai 3 tuổi. Nhưng trong sâu thẳm lòng tôi hình ảnh của Hiếu vẫn cứ tồn tại. Mỗi lần nhìn thấy tai nạn giao thông là tôi nghĩ về Hiếu, cả người tôi nổi gai, cảm giác tim đập nhanh và nhói buốt. Tôi vẫn còn bị dày vò và dằn vặt chính mình, sao ngày đó tôi không ra đi cùng anh, hay người bị tai nạn là tôi có lẽ giờ đã thanh thản hơn.
Vậy mà cách đây khoảng 3 tháng, chúng tôi đón chào trưởng khoa mới. Hôm đó tôi như người mất hồn, cứ đờ đẫn và đứng không vững. Khi trưởng khoa mới của tôi quá giống Hiếu. Gương mặt, dáng người, cả nụ cười với một đồng tiền bên má đều giống. Tôi bàng hoàng và ngỡ ngàng cực độ như đang nằm mơ. Hôm ấy tôi phải xin phép về sớm. Về đến nhà, tôi nằm vật ra giường khóc nức nở. Bao kỉ niệm về mối tình đầu ngày nào cứ chạy qua trước mắt. Tôi ốm suốt mấy ngày liền.
Những ngày đi làm trở lại, tôi như một kẻ bị điên. Tôi muốn được nhìn thấy trưởng khoa của mình, muốn xem hôm nay anh thế nào, anh có khỏe không, anh làm những việc gì? Dù là nhìn anh từ xa tôi cũng phải cố. Mới đầu chỉ nhìn nhưng rồi tôi muốn được nói chuyện cùng anh. Tôi muốn chia sẻ nỗi nhớ thương, nỗi buồn sâu đậm trong lòng mình với anh, dù cứ nhủ với lòng đó không phải là Hiếu.
Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ khi mỗi lần họp hay làm việc chung với sếp, lúc ấy tim tôi cứ đập hối hả. Tôi bối rối, tay chân lóng nga lóng ngóng, mặt mũi thì nóng bừng, cảm giác như mình đang yêu. Để rồi khi về đến nhà nhìn thấy chồng con, tôi lại dằn vặt và xỉ vả chính bản thân mình là một người đàn bà hư hỏng. Nhưng tôi vẫn cứ bị ám ảnh bởi bóng hình của Hiếu và giờ là vị trưởng khoa của mình. Nhiều đêm tôi còn mơ thấy mình đang ôm trưởng khoa. Tỉnh dậy, tôi ôm mặt khóc đến nghẹn lời. Chồng tôi thấy vợ dạo này thay đổi, tâm lí bất an, anh cũng lo lắng và hỏi han rất nhiều. Anh còn tưởng công việc của tôi gặp trục trặc nên ra sức động viên tôi đi chơi xa cho phấn chấn. Nhưng tôi không thể mở miệng cho anh biết, đồng thời, tôi cũng cảm thấy rất xấu hổ khi đối diện với chồng.
Mấy tháng nay, tôi sống như kẻ hai mặt. Tôi chẳng hiểu mình là loại phụ nữ nào. Tôi muốn xóa hết quá khứ để vun đắp cho chồng con. Nhưng dù tự nhủ thế nào đi chăng nữa, khi đến chỗ làm tôi vẫn không thể chiến thắng chính mình. Tôi lại khao khát được nhìn trưởng khoa, được trò chuyện cùng anh và nhìn thấy nụ cười thân thiện giống với người xưa trong trí nhớ.
Để rồi hết giờ làm, khi một mình trên đường tôi lại ngập chìm trong cảm giác tội lỗi. Nhưng tôi cũng không đủ can đảm để nghỉ việc. Một phần vì tôi gắn bó với bệnh viện vài năm rồi, tôi cũng rất quý những đồng nghiệp ở đây. Huống chi lương bổng hiện tại của tôi khá tốt. Và khi chuyển việc, tôi không thể có vị trí ổn như hiện tại. Một phần khác cũng là vì tôi vẫn muốn nhìn thấy trưởng khoa, muốn được ôm anh để ôn lại kỷ niệm xưa.
Vì thế mà tôi luôn bối rối và hoang mang. Tôi không biết mình nên làm như thế nào bây giờ? Thổ lộ với sếp về nỗi bất hạnh và mối tình đầu của mình, để anh hiểu và không cảm thấy coi thường tôi. Hay cứ âm thầm như vậy, mặc kệ cảm xúc đến đâu thì đến? Còn cả chồng tôi nữa, tôi có nên nói cho anh biết mọi chuyện? Mong mọi người tư vấn cho tôi.
Theo: tin tức trong ngoài nước
Nguồn: tintuc
Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015
Thứ Hai, 9 tháng 11, 2015
Bố mẹ chồng tôi là người bảo thủ và sỹ diện
Bố mẹ chồng tôi là người bảo thủ, sỹ diện. Khi đưa về ra mắt tôi nói có bằng thạc sỹ 2 người mừng ra mặt.
Ngày anh đưa tôi về ra mắt bố mẹ, câu đầu tiên là bố mẹ hỏi cháu học trường gì? Cháu có học đại học, bằng cấp gì không? Bố mẹ cháu làm gì? Anh chị em cháu còn ai học đại học nữa không? Cả một đống câu hỏi dồn dập cùng lúc như hỏi cung vậy. Mà chẳng được một câu hỏi thăm xem tôi đi đường có mệt với vất vả không?
Tôi cũng nói thật cho bố mẹ anh biết là tôi đã lấy được bằng thạc sỹ. Lúc đó, cơ mặt cả hai người giãn ra, nở nụ cười tôi mới thấy yên tâm phần nào. Tôi cũng nhìn ra được, bố mẹ anh rất gia giáo và bảo thủ.
Sau lần ra mắt đầu tiên bố mẹ đã hài lòng và có ý muốn thúc giục hai đứa triển khai nhanh đám cưới. Anh cũng có tuổi nên bố mẹ sốt ruột lắm rồi.
Đã có lúc tôi sợ phải sống trong gia đình bảo thủ của anh nhưng vì tình yêu với anh, anh luôn bên cạnh động viên, khuyến khích nên tôi không nỡ chia tay. Cũng có thể tôi nghĩ rằng có anh rồi sẽ không sao đâu. Vậy là tôi tặc lưỡi gật đầu lấy anh.
Tôi tự nhận mình là đứa con gái hậu đậu và rất đoảng. Thực sự tôi không biết làm thế nào để nấu được một bữa cơm ngon cho gia đình. Đây cũng chính là điều tôi lo lắng nhất khi bước chân về nhà chồng.
Gia đình tôi không thuộc dạng quá khá giả, nhưng được bố mẹ chiều từ nhỏ. Ở nhà tôi chỉ có học hành không phải động chân động tay mấy. Thời sinh viên đại học thì cũng chỉ nấu ăn qua loa đơn giản. Vì tính tôi chỉ thích nhanh gọn là được, còn cái khoản nấu ăn cầu kì mất công thì tôi xin chịu.
Anh yêu tôi nên cũng biết cái tính hậu đậu của tôi. Nhưng chưa bao giờ anh phàn nàn điều gì. Còn tôi thì lại không biết bố mẹ chồng rất gia trưởng.
Ngày đầu tiên vào bếp nấu cơm cho cả gia đình. Một mình tôi xoay sở nấu những món theo yêu cầu của mẹ chồng. Hì hục cả buổi tôi mới nấu xong. Dọn mâm lên thì bố mẹ bắt đầu chê không tiếc lời.
- Sao con rán nem cháy như thế này sao ăn được? Món canh này mặn quá bố con không ăn được, bí thì nhũn hết rồi. Rau luộc mà vàng khè vậy hả con?
Tôi cúi mặt xuống chẳng dám nhìn ai. Mọi người ăn qua vài miếng rồi đứng dậy. Tôi chẳng nói được câu gì.
Chồng tôi biết tính bố mẹ nên cũng không dám lên tiếng bênh vực cho vợ. Lúc ở dưới nhà rửa bát, tôi nghe loáng thoáng bố chồng bảo mẹ: “Có con dâu mà nấu ăn như thế này thì cả họ cười vào mặt mình”. Biết là bố mẹ không hài lòng nên tôi cố gắng mua sách nấu ăn về học, đọc trên các trang mạng để cải thiện nhưng vẫn chẳng được như ý muốn.
Một hôm, tôi đi bộ ra hiệu thuốc mua thuốc đau bụng cho chồng. Vội quá nên tôi cũng chẳng để ý người xung quanh. Có một bà bác trong họ đứng đó nhưng tôi không chào. Tôi lại còn cái tật hay quên không nhớ mặt người. Mà tôi cũng vừa mới về làm dâu nên chưa biết hết mọi người trong họ.
Hôm sau tôi được một phen tái mặt. Bố mẹ chồng nói thẳng vào mặt: “Con là người có học, con ra đường nhìn thấy mọi người con phải chào chứ. Sao gặp bác gái mà lại cứ câm như hến thế kia. Con muốn người ta chửi vào mặt bố mẹ đấy à”. Tôi muối mặt chẳng biết giải thích thế nào cho phải.
Mẹ chồng thì quá quắt hơn chỉ mặt bảo tôi rằng: “Tôi cứ tưởng con dâu giỏi giang ngoan hiền như thế nào chứ? Tôi chấp nhận cô vào cái nhà này cũng chỉ vì cô có cái bằng thạc sỹ thôi đấy”. Ấm ức vì những lời bố mẹ nói nhưng chẳng dám biện minh cho mình. Có nói vài câu thì lại bảo con dâu cậy nhiều chữ suốt ngày cãi bố mẹ chồng nhem nhẻm.
Nhưng tôi cũng không ngờ bố mẹ lại quan trọng chuyện bằng cấp như vậy. Thảo nào ngay từ đầu đã tra khảo tôi kĩ càng như thế. Nếu tôi nói tôi chỉ học hết cấp 3 có lẽ bố mẹ còn chẳng thèm nhìn mặt chứ huống chi là cưới về làm con dâu một gia đình gia giáo.
Theo: tin tức trong ngoài nước
Nguồn: tintuc
Ngày anh đưa tôi về ra mắt bố mẹ, câu đầu tiên là bố mẹ hỏi cháu học trường gì? Cháu có học đại học, bằng cấp gì không? Bố mẹ cháu làm gì? Anh chị em cháu còn ai học đại học nữa không? Cả một đống câu hỏi dồn dập cùng lúc như hỏi cung vậy. Mà chẳng được một câu hỏi thăm xem tôi đi đường có mệt với vất vả không?
Tôi cũng nói thật cho bố mẹ anh biết là tôi đã lấy được bằng thạc sỹ. Lúc đó, cơ mặt cả hai người giãn ra, nở nụ cười tôi mới thấy yên tâm phần nào. Tôi cũng nhìn ra được, bố mẹ anh rất gia giáo và bảo thủ.
Sau lần ra mắt đầu tiên bố mẹ đã hài lòng và có ý muốn thúc giục hai đứa triển khai nhanh đám cưới. Anh cũng có tuổi nên bố mẹ sốt ruột lắm rồi.
Mẹ chồng thì bảo chỉ vì tôi có cái bằng thạc sỹ nên mới được làm con dâu nhà bà.(ảnh minh họa)
Đã có lúc tôi sợ phải sống trong gia đình bảo thủ của anh nhưng vì tình yêu với anh, anh luôn bên cạnh động viên, khuyến khích nên tôi không nỡ chia tay. Cũng có thể tôi nghĩ rằng có anh rồi sẽ không sao đâu. Vậy là tôi tặc lưỡi gật đầu lấy anh.
Tôi tự nhận mình là đứa con gái hậu đậu và rất đoảng. Thực sự tôi không biết làm thế nào để nấu được một bữa cơm ngon cho gia đình. Đây cũng chính là điều tôi lo lắng nhất khi bước chân về nhà chồng.
Gia đình tôi không thuộc dạng quá khá giả, nhưng được bố mẹ chiều từ nhỏ. Ở nhà tôi chỉ có học hành không phải động chân động tay mấy. Thời sinh viên đại học thì cũng chỉ nấu ăn qua loa đơn giản. Vì tính tôi chỉ thích nhanh gọn là được, còn cái khoản nấu ăn cầu kì mất công thì tôi xin chịu.
Anh yêu tôi nên cũng biết cái tính hậu đậu của tôi. Nhưng chưa bao giờ anh phàn nàn điều gì. Còn tôi thì lại không biết bố mẹ chồng rất gia trưởng.
Ngày đầu tiên vào bếp nấu cơm cho cả gia đình. Một mình tôi xoay sở nấu những món theo yêu cầu của mẹ chồng. Hì hục cả buổi tôi mới nấu xong. Dọn mâm lên thì bố mẹ bắt đầu chê không tiếc lời.
- Sao con rán nem cháy như thế này sao ăn được? Món canh này mặn quá bố con không ăn được, bí thì nhũn hết rồi. Rau luộc mà vàng khè vậy hả con?
Tôi cúi mặt xuống chẳng dám nhìn ai. Mọi người ăn qua vài miếng rồi đứng dậy. Tôi chẳng nói được câu gì.
Chồng tôi biết tính bố mẹ nên cũng không dám lên tiếng bênh vực cho vợ. Lúc ở dưới nhà rửa bát, tôi nghe loáng thoáng bố chồng bảo mẹ: “Có con dâu mà nấu ăn như thế này thì cả họ cười vào mặt mình”. Biết là bố mẹ không hài lòng nên tôi cố gắng mua sách nấu ăn về học, đọc trên các trang mạng để cải thiện nhưng vẫn chẳng được như ý muốn.
Một hôm, tôi đi bộ ra hiệu thuốc mua thuốc đau bụng cho chồng. Vội quá nên tôi cũng chẳng để ý người xung quanh. Có một bà bác trong họ đứng đó nhưng tôi không chào. Tôi lại còn cái tật hay quên không nhớ mặt người. Mà tôi cũng vừa mới về làm dâu nên chưa biết hết mọi người trong họ.
Hôm sau tôi được một phen tái mặt. Bố mẹ chồng nói thẳng vào mặt: “Con là người có học, con ra đường nhìn thấy mọi người con phải chào chứ. Sao gặp bác gái mà lại cứ câm như hến thế kia. Con muốn người ta chửi vào mặt bố mẹ đấy à”. Tôi muối mặt chẳng biết giải thích thế nào cho phải.
Mẹ chồng thì quá quắt hơn chỉ mặt bảo tôi rằng: “Tôi cứ tưởng con dâu giỏi giang ngoan hiền như thế nào chứ? Tôi chấp nhận cô vào cái nhà này cũng chỉ vì cô có cái bằng thạc sỹ thôi đấy”. Ấm ức vì những lời bố mẹ nói nhưng chẳng dám biện minh cho mình. Có nói vài câu thì lại bảo con dâu cậy nhiều chữ suốt ngày cãi bố mẹ chồng nhem nhẻm.
Nhưng tôi cũng không ngờ bố mẹ lại quan trọng chuyện bằng cấp như vậy. Thảo nào ngay từ đầu đã tra khảo tôi kĩ càng như thế. Nếu tôi nói tôi chỉ học hết cấp 3 có lẽ bố mẹ còn chẳng thèm nhìn mặt chứ huống chi là cưới về làm con dâu một gia đình gia giáo.
Theo: tin tức trong ngoài nước
Nguồn: tintuc
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

